Trần Ngọc Mười Hai
Ta vẫn thương người yêu dấu cũ
Dù hồn chơi vơi dù nhạc buông lơi tàn rồi
Người còn mai sau thôi lạc kiếp mãi chờ nhau.
(Ngô Thụy Miên – Từ Giọng Hát Em)
(1 Ga 4: 7)
Trong chuỗi ngày dài những viết và lách của bần đạo, có hai sự kiện rất ư là tiêu biểu.
Một là, bần đạo thường tự hỏi: làm sao tìm cho ra đề tài thích và hợp, để tản mạn.
Anh mơ, khi ánh trăng êm đềm trong sáng
“Anh mơ, khi ánh trăng êm đềm trong sáng”
Bên em khẽ rung cung đàn yêu mơ màng
Say sưa tiếng em ngân hòa tiếng tơ vàng
Tình duyên đôi ta sẽ hòa,
sẽ hòa như muôn tiếng hát với cung đàn.”
(Văn Phụng – Tiếng Hát Với Cung Đàn)
http://www.youtube.com/watch?v=4T4KkJ6jSk4&feature=related

