Home » Văn hóa » Thơ

Thơ


Chúc Tân Xuân âm-lịch

Trong tâm tình hướng về quê hương thân yêu.
Trước thềm Tân Xuân âm-lịch,
cầu chúc NAZARETH
và quý dộc-giả cùng bảo-quyến suốt năm
CANH-DẦN 2010
* an-khang, thịnh-vượng
* vạn sự như ý sở-nguyện

 

春望 Xuân Vọng

國破山河在, Quốc phá sơn hà tại
城春草木深。 Thành xuân thảo mộc thâm

Tiệc cưới Cana (Thơ)

Bút Xuân Trần Đình Ngọc

Tiệc đang vui, có người hô:”Hết rượu!”
Đức Mẹ rằng: “Con nghe thấy gì không?”
Chúa Giêsu:”Xin Mẹ hãy an lòng
Giờ Con Người từ từ rồi sẽ đến!”

Đức Mẹ bảo những thanh niên dễ mến
“Người bảo gì, các con hãy làm y!”
Người truyền rằng đổ đầy các chum đi
Người cầu nguyện xin Chúa Cha thương đến!

Luôn luôn lấy Thánh Gia làm gương mẫu (thơ)

Bút Xuân Trần Đình Ngọc

Ta hãy lấy gia đình làm nền móng
Cho dân tộc, cho xã hội của ta
Bởi muôn dân góp lại tự muôn nhà
Sẽ cấu thành một dân tộc, xã hội!

Thánh Giuse suốt đời Ngài lặn lội!
Lo làm việc, lo bảo vệ Mẹ, Con
Nghề thợ mộc dù to lớn, cỏn con
Ngài chịu khó, chịu cực và kiên nhẫn…

Sàng sẩy

Mặc Trầm Cung

Giữa dòng đời Chúa sàng sẩy thân con,
Hầu thanh lọc hồn con nên hoàn hảo.
Sóng gió tình đời khiến hồn con chao đảo,
Ích kỷ, gian tham, ác ý để vinh thân.
Lợi lộc, quyền uy con cũng muốn tranh phần,
Dùng bạo lực, mưu mô, mặc đời ai thống khổ.
 
 

Requiem!

Khải Triều

Tìm xem chiếc lá trong tay,
Nghe như có tiếng thở dài đâu đây.
Cỏ cây lời gió đêm ngày,
Mang trong thân phận dạn dày gió sương.
Trong tay chiếc lá vấn vương,
Hình như có chút đượm buồn biệt ly !
Tôi về nhớ những người “đi”,
Khắp trong thiên hạ từ khi tạo thành.
Ngọn đèn thắp sáng lung linh,
Chư thần hợp tiếng câu kinh thiên đình.

Tràng Giang… Ngậm Ngùi

Huy Cận

Đọc thơ Huy Cận, người ta thường hay nhắc tới những nỗi buồn nhân thế bao la, với những cảm nhận về một thời xưa cũ trong lịch sử dân tộc hay con người. ....
 

Mùa Thu sang rất vội

Bút Xuân Trần Đình Ngọc

Tôi mới thấy mùa Thu sang rất vội
Gió miên man ào ạt thổi xuyên cành
Những lá vàng tơi tả cuốn rơi nhanh
Mây xám bạc đùn lên sau rặng núi

Vạt nắng vàng khẽ run trong bụi ruối
Dàn hải âu phi xứ vẫn lượn lờ
Đôi chàng bè đứng ngậm mỏ suy tư
Nhà triết học vẫn ngồi nhìn ra biển

Nguồn gốc hôn nhân gia đình (thơ)

MĐN

Từ thuở tạo Trời lập đất
Thiên Chúa đã dựng nên tất mọi loài:
Trăng sao, tinh tú trên ngai
Chim muông, thú dữ láng lai địa cầu
Sông nước cá lội nông sâu
Hoa cỏ, cây lá, rừng châu, bể vàng
Tối: đêm, sáng: ngày, rằm: trăng
Bốn mùa: xuân, hạ, thu sang, đông tàn
 

Thách đố tình yêu

Mặc Trầm Cung

Từ nguyên thủy công trình sáng tạo,
Chúa chúc lành đạo nghĩa phu thê.
Tình yêu vai ấp gối kề,
Mưa dầm, nắng gắt lối về có nhau.

Tình chung thủy ốm đau nương tựa,
Nghĩa tào khang tối lửa tắt đèn.
Giàu sang hay cảnh thấp hèn,
Yêu thương, kính trọng dậy men ân tình.
 

Ngọt ngào “Xin Vâng”

Mặc Trầm Cung

Cả Thiên triều lặng im chờ đợi,
Chúa Ba Ngôi khấp khởi ước mong.
Trăng sao mây núi hiệp thông,
Trần gian nín thở phập phồng lắng nghe.

Chúa vén bức màn che Thánh Ý,
Sai sứ thần đề nghị Nữ Trinh.
Chương trình cứu độ chúng sinh,
Thiên Chúa mời gọi đáp tình “Xin Vâng”.
 

Suy tư dòng đời

Cuộc trở lại của một nghệ sĩ
"Chính trong lúc run rẩy quỳ gối cầu nguyện như một người hành hương giữa bao người hành hương khác, Đức Gioan Phaolo 2 đã ở đỉnh cao triều đại gi...
[về đầu trang]